Vanilla Sky (2001)
và
Repo Men (2010)
nội dung khác nhau, nhân vật khác nhau, cách thể hiện khác nhau. nhưng điểm chung giữa hai bộ phim này nằm ở thông điệp ấn tượng nhất của chúng.
đến một lúc nào đó, tất cả những gì bạn có, cuộc sống hạnh phúc, tình yêu, thế giới tươi đẹp, những người luôn gần gũi, ánh nắng sáng rỡ chiếu rọi nụ cười ngọt ngào, tất cả, tất cả những gì lấp lánh, đều không gì hơn là một giấc mơ nhân tạo. một giấc mơ nhân tạo, được bảo đảm bởi tiền và một hợp đồng, được tiến hành bởi những kỹ thuật viên lành nghề với sự trợ giúp của máy móc kim loại sáng loáng lạnh lẽo thọc sâu vào não bộ, được bắt nguồn từ niềm tin mù quáng rằng cuộc đời một con người có thể thật sự được cứu rỗi mà không cần sự cho phép, hay thậm chí, nhận thức của người đó.
thật hụt hẫng.
(nhưng vì đó là phim nên rất hay, hê hê)
Chủ nhật, ngày 18 tháng ba năm 2012
bầu trời màu vani
Thứ bảy, ngày 03 tháng ba năm 2012
Thứ ba, ngày 31 tháng một năm 2012
Thứ ba, ngày 24 tháng một năm 2012
nếu như có một chú cá
nếu như chú cá đó cứ yên lặng ở đó. chỉ thỉnh thoảng đung đưa trong làn nước mỏng. quẩy cái đuôi một chút, vẫy cái vây một chút, ngoáy cái đầu một chút. nhưng vẫn là ở đó.
nếu chú cá cứ ở đó, năm phút, mười phút, mười lăm phút. năm phút, mười phút, mười lăm phút ở rất gần thành bể, bên dưới cây râm bụt nhật và đóa hoa duy nhất của nó, trong vùng nước phản chiếu bóng cây hồng xiêm..
có lẽ là chú cá đang ngủ, nên mới trở nên gần như bất động. nhưng tôi thích nghĩ rằng, chú cá đó thích mình, nên đã bơi ra đó khi tôi đến đó. nên đã ở gần tôi lâu đến thế, trong giới hạn hoàn cảnh của chúng tôi. hoặc nếu chú cá đang ngủ, tôi thích nghĩ rằng, chú cá đó thích ngủ gần mình.
có lẽ là vậy đấy, chú cá đó thích tôi.
(cười)
Thứ ba, ngày 17 tháng một năm 2012
Chủ nhật, ngày 08 tháng một năm 2012
(
đến một ngày có thể sẽ nhận ra
tất cả chỉ còn là kỷ niệm
chúng ta chỉ có một mình.
chúng ta chỉ có một mình trong cuộc đời của mình.
nhưng chúng ta luôn có thể nắm lấy tay nhau. nắm lấy rồi buông ra. rồi lại nắm lấy.
cứ như vậy. có những chuyện nhất định phải qua đi. có những điều nhất định phải biến mất.
vì lòng người chật hẹp. nhưng chính vì thế, mới trở nên quý giá.
---
bởi trong thời điểm đó, người ấy đã ở đó.
trong bất cứ thời điểm quan trọng nào của cuộc đời, bên cạnh tôi chỉ có một người. tùy vào thời điểm mà người đó là ai. nhưng không bao giờ là hai người. hay ba người. nhiều hơn lại càng không.
trong thời điểm đó, người ấy đã ở đó. chỉ có người ấy. chỉ có một người. số lượng chỉ là một. chỉ nên là một. để chúng tôi có thể toàn tâm toàn ý cho nhau.
đó là sự ích kỷ. là đức tin của tôi.
---
trong thời điểm đó, cô ấy đã ở đó.
cho đến khi thời áo trắng qua đi.
Nhãn: someone special
Thứ ba, ngày 03 tháng một năm 2012
miscellaneous
1. mùa đông. mọi thứ trở nên chậm rãi hơn, và tôi rất dễ buồn ngủ. nhưng trường học hẳn không quan tâm đến điều đó. luôn có nhiều bài tập trong khoảng thời gian này.
2. tôi ghét những ngày lạnh ẩm ướt, khi nước mưa rịn trên da mặt và áo quần. đem lại cảm giác vướng víu. chỉ có điều, khi dừng xe lại ngay trước đèn pha ô tô và tình cờ quay lại đằng sau, đã sững người trước luồng sáng trong trẻo soi rõ những hạt mưa mảnh khảnh, lơ đãng buông mình trong không gian lạnh giá. những giọt mưa rây.
bầu trời cứ tối mãi như thế. cơn mưa bình thản trôi qua.
3. hộp cơm mang theo có rau cải xoong xào, thịt bò viên sốt cà chua và cơm trắng. còn tự dưng nổi hứng, mua thêm một cái bánh pateso. loại bánh nhỏ trong lòng bàn tay, hơi mỡ nhưng giòn rụm. bên trong có nhân thịt băm và hành. bên ngoài nhìn gấn giống hoa cúc với cụm nhị rất to và những đường vân nhỏ phác họa phần cánh hoa.
sau khi bỏ bánh pateso vào túi giấy, chuẩn bị đem ra quầy tính tiền, chợt tình cờ lướt mắt trên giá, phát hiện ra những cái bánh được đặt tên hết sức lãng mạn, "bánh Mặt Trăng". thật ra đó chỉ là loại bánh ngọt thông thường, hình tròn, trên bề mặt rắc vài hạt vừng trắng. sự liên tưởng thật thú vị, dù tôi không thể nghĩ mặt trăng có vị ngọt.
4. ở tiệm bánh nhỏ gần trường đó tôi thích nhiều thứ. bánh mỳ ngọt nhỏ được tách khe ở giữa, để lộ một hàng những búp kem trắng nằm lọt thỏm. nước táo ép. sữa chua uống vị cam của mộc châu. bánh su kem. xôi mằn mặn, nguội ngắt nhưng vẫn dẻo, có những con tôm khô bé tí. xôi có màu nâu tím nhạt, tôm khô nhỏ màu cam đỏ, một ít hành lá xắt ra, nhìn rất vui mắt.
5. khi ăn trưa một mình ở hành lang tầng bốn, tôi thường không làm gì khác ngoài ăn. không online hay đọc truyện như ở nhà, chỉ cần mẫn lựa một khối lượng thức ăn hòa hợp, xúc lên và đưa vào miệng. nhai và nuốt. vị giác và dạ dày hoàn toàn được thỏa mãn.
nước uống khi ăn cơm là nước được rót từ bình lọc của trường, ba phần lạnh rồi đến một phần nóng. nước đựng trong cốc nhựa trắng chỉ dài nửa gang, vốn trước là cốc đựng sữa chua gia công.
sau khi ăn, có thể nằm xuống ngủ luôn trên băng ghế màu xanh lá. áo khoác dài đắp kín người, ấm áp. nằm nghiêng, duỗi thẳng. giấc ngủ trưa đến nhanh và sâu, thường kéo dài một tiếng.
mặc dù người lạ đi lại, vẫn cảm thấy thoải mái.
khoảng thời gian ban trưa đó, thật đơn giản mà dễ mến. sự nghỉ ngơi diễn ra tuần tự và lặng lẽ. không có gì để suy nghĩ. hiếm khi trò chuyện cùng ai.
6. kết tinh của mùa đông



















